lǎo lái céng shí yuān míng ,mèng zhōng yī jiàn cān chà shì 。
老来曾识渊明,梦中一见参差是。
jiào lái yōu hèn ,tíng shāng bú yù ,yù gē hái zhǐ 。
觉来幽恨,停觞不御,欲歌还止。
bái fā xī fēng ,shé yāo wǔ dòu ,bú yīng kān cǐ 。
白发西风,折腰五斗,不应堪此。
wèn běi chuāng gāo wò ,dōng lí zì zuì ,yīng bié yǒu ,guī lái yì 。
问北窗高卧,东篱自醉,应别有,归来意。
xū xìn cǐ wēng wèi sǐ ,dào rú jīn lǐn rán shēng qì 。
须信此翁未死,到如今凛然生气。
wú chái xīn shì ,gǔ jīn zhǎng zài ,gāo shān liú shuǐ 。
吾侪心事,古今长在,高山流水。
fù guì tā nián ,zhí ráo wèi miǎn ,yě yīng wú wèi 。
富贵他年,直饶未免,也应无味。
shèn dōng shān hé shì ,dāng shí yě dào ,wéi cāng shēng qǐ 。
甚东山何事,当时也道,为苍生起。
水龙吟·次韵章质夫杨花词
苏轼〔宋代〕
sì huā hái sì fēi huā
似 花 还 似 非 花 ,
yě wú rén xī cóng jiào zhuì
也 无 人 惜 从 教 坠 。
pāo jiā bàng lù
抛 家 傍 路 ,
sī liáng què shì
思 量 却 是 ,
wú qíng yǒu sī
无 情 有 思 。
yíng sǔn róu cháng
萦 损 柔 肠 ,
kùn hān jiāo yǎn
困 酣 娇 眼 ,
yù kāi huán bì
欲 开 还 闭 。
mèng suí fēng wàn lǐ
梦 随 风 万 里 ,
xún láng qù chù
寻 郎 去 处 ,
yòu hái bèi 、 yīng hū qǐ
又 还 被 、 莺 呼 起 。
bú hèn cǐ huā fēi jìn
不 恨 此 花 飞 尽 ,
hèn xī yuán 、 luò hóng nán zhuì
恨 西 园 、 落 红 难 缀 。
xiǎo lái yǔ guò
晓 来 雨 过 ,
yí zōng hé zài
遗 踪 何 在 ?
yì chí píng suì
一 池 萍 碎 。
chūn sè sān fēn
春 色 三 分 ,
èr fēn chén tǔ
二 分 尘 土 ,
yì fēn liú shuǐ
一 分 流 水 。
xì kàn lái , bú shì yáng huā
细 看 来 , 不 是 杨 花 ,
diǎn diǎn shì lí rén lèi
点 点 是 离 人 泪 。