《wǎn chūn》
《晚春》
táng·hán yù
唐·韩愈
cǎo mù zhī chūn bù jiǔ guī , bǎi bān hóng zǐ dǒu fāng fēi 。
草木知春不久归,百般红紫斗芳菲。
yáng huā yú jiá wú cái sī , wéi jiě màn tiān zuò xuě fēi 。
杨花榆荚无才思,惟解漫天作雪飞。
扩展资料:译文
春天不久就将归去,花草树木想方设法挽留春天,一是争奇斗艳,人间万紫千红。
可怜杨花榆钱,没有艳丽姿色,只知漫天飞舞,好似片片雪花。
给清 qīng 平 píng 乐 yuè· 别 bié 来 lái 春 chūn 半 bàn
( 五 wǔ 代 dài) 李 lǐ 煜 yù
别 bié 来 lái 春 chūn 半 bàn, 触 chù 目 mù 柔 róu 肠 cháng 断 duàn。 砌 qì 下 xià 落 luò 梅 méi 如 rú 雪 xuě 乱 luàn, 拂 fú 了 liǎo 一 yī 身 shēn 还 hái 满 mǎn。
雁 yàn 来 lái 音 yīn 信 xìn 无 wú 凭 píng, 路 lù 遥 yáo 归 guī 梦 mèng 难 nán 成 chéng。 离 lí 恨 hèn 恰 qià 如 rú 春 chūn 草 cǎo, 更 gèng 行 xíng 更 gèng 远 yuǎn 还 hái 生 shēng。