yún xiǎng yī cháng huā xiǎng róng ,chūn fēng fú jiàn lù huá nóng 。
云想衣裳花想容,春风拂槛露华浓。
ruò fēi qún yù shān tóu jiàn ,huì xiàng yáo tái yuè xià féng 。
若非群玉山头见,会向瑶台月下逢。
清平调·其三拼音版注音:
míng huā qīng guó liǎng xiāng huān , cháng dé jūn wáng dài xiào kān 。
名花倾国两相欢,长得君王带笑看。
jiě shì chūn fēng wú xiàn hèn , chén xiāng tíng běi yǐ lán gān 。
解释春风无限恨,沉香亭北倚阑干。
白清平调读音是lǐ bái qīng píng diào。
平 [píng]
汉语汉字
平,汉语 一级字 ,读作bēng、bìng、pián或píng,最早见于 金文 ,其本义是乐声舒缓、气息舒徐,即《 说文解字 》所谓的“语平舒也”,由此引申出不倾斜、没有高低凹凸的地势、使……宁静、使……高低相等、齐一、用武力镇压、公正等含义。
李白清平调的全诗读音如下:
《清平调·其二》
唐·李白
yī zhī nóng yàn lù níng xiāng, yún yǔ wū shān wǎng duàn cháng。
一枝秾艳露凝香,云雨巫山枉断肠。
jiè wèn hàn gōng shuí dé sì, kě lián fēi yàn yǐ xīn zhuāng。
借问汉宫谁得似,可怜飞燕倚新妆。